Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2016

Soi gương đời

Photo:
 Cuộc đời như tấm gương soi, qua đó ta có thể nhận ra chính mình.
Trước tiên, nó phản ảnh TÂM ta: Kẻ bi quan thấy đời đáng buồn...
Người lạc quan thấy đời sao vui thế!

Thứ đến, nó phản ảnh cách ta CƯ XỬ:  Kẻ trao nụ cười sẽ nhận lại những nụ cười
Ai chỉ than thở sẽ thấy toàn những tiếng thở than... Kẻ ích kỷ suốt đời lầm lũi cô đơn...
Người vị tha có nhiều người thương mến... Người dễ thương là người dễ dàng thương người khác và ai muốn thương họ cũng dễ.. 
Kẻ khó thương là người chẳng muốn thương ai, nên cũng khó có ai có thể yêu thương họ.
Bạn nên thận trọng:
Cần LẮNG NGHE dư luận phản ảnh về mình... 
Nhưng đừng quá lệ thuộc vào dư luận!
Phải quan tâm đến dư luận vì thường: ''không có lửa làm sao có khói'' ?
Nhưng đừng quên:  Đâu chỉ có gương phẳng, mà còn có gương lồi, gương lõm…
“Dư luận vốn vẫn thường.. luận dư” mà! Điều quan trọng:  Bạn phải TỰ BIẾT bạn là ai, 
bạn thế nào, bạn tốt hay xấu, và thực chất bạn ra sao...

Gương soi tốt nhất là chính TÂM HỒN bạn. 
Hãy soi lòng để biết chính mình: “Tôi đáng khen hay đáng chê”?
- Nghe lời khen hão rồi lúc nào cũng tự khoe mình - đó là Tự Kiêu.
Nghe lời chê bai, rồi khép kín không dám bộc lộ hay làm gì cả - đó là Tự Ty.
Nghĩ mình hơn những người chung quanh, đến nỗi chẳng coi ai ra gì - đó là Tự Tôn.
Nghĩ mình hoàn chỉnh, không cần phải cố gắng hay phấn đấu chi nữa - đó là Tự Phụ.
Làm việc không vì lời khen chê, mà chỉ để không thẹn với lòng mình - đó là Tự Trọng.
Tự kiêu, tự ti, tự tôn, tự phụ hẳn nhiên là không nên rồi! Nhưng lòng tự trọng cần phải phát huy! Người không tự trọng thì cũng khó mà tôn trọng người khác. Người Tự Trọng Ý THỨC về mọi hành vi của chính mình: biết giới hạn và ưu điểm, biết thất bại và thành công, biết rút ra kinh nghiệm từ quá khứ của mình.
Người tự trọng không làm điều xấu ác, vì không muốn tự bôi nhọ bản thân.
Người tự trọng thực hiện điều tốt cốt không vì được tiếng khen, mà chỉ vì nghe theo tiếng  gọi sâu thẳm trong lòng luôn hướng về điều lương thiện.  Người tự trọng soi gương cuộc đời để nhận biết khuyết điểm cần sửa đổi và hoàn thiện tư cách. Con người hay hoặc dở không  phải vì bóng trong gương đẹp hay xấu, mà do họ SUY NGHĨ & HÀNH ĐỘNG như thế nào.
Namo Buddhaya
Photo:
Rót Cho Nhau
Rót tặng đêm dài một ánh trăng
Cho người lạc lối hết băn khoăn.
Tay sen xin chắp dâng lời nguyện
Hạnh phúc, an bình cho thế nhân..

Rót xuống bờ môi những nụ cười
Cho hồn sa mạc chợt xanh tươi.
- Em cười, thế giới cười trao lại
Nhưng khóc, riêng mình em khóc thôi!

Xin rót cho Lời tiếng dễ thương
Vỗ về,  xoa dịu những đau buồn..
Một câu, xa lạ thành tri kỷ
Một lời, vực thẳm cách hai phương.

Rót tặng trong chiều những tiếng Kinh
Để dừng chân bước giữa phiêu linh,
Để bừng mắt thấy trần gian mộng
Mà khổ vì đâu? - Mấy chữ tình...

 Xin thắp vào tim một ngọn đèn
Xua lòng u tối đã nhiều phen,
Xua tan tâm niệm hoài nghi kỵ
Thói cũ đi, về.. trong nhỏ nhen.. 

Xin rót vào tai những tiếng chuông
Vườn tâm hoa nở Hiểu và Thương.
Nghe chuông.. thông thấu nguồn chân thật
Thôi kiếp đi hoang, kiếp đoạn trường.

- Tà dương, lại nối tà dương mộng
Về vén sương mù, tỉnh giấc say.
Rót tách trà sen mời bạn lữ
Ngồi trong thực tại ngắm mây bay..
Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ
Photo:
佛菩薩的願力之-南無大行普賢菩薩十大願 - LULUMACHA - lulumacha’s blog

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2016

Xin đừng hỏi kiếp sau - kiếp trước


Bạn hỏi mình : Có kiếp trước hay không?
Sao mỗi con người sanh ra lại khác nhau đến thế?
Có kẻ đẹp kẻ xấu. Có người khôn người ngu. Có đứa sang đứa hèn.
Nhưng bạn ơi, xấu - đẹp, khôn - ngu, sang - hèn... là do bạn nhìn nó như vậy.
Chứ bản thân mỗi người đều là mỗi tuyệt tác đấy thôi.
Máu ai cũng đỏ. Nước mắt ai cũng trong. Trái tim ai cũng đập.
Sự phân biệt đến do bạn nhìn như vậy.

Bạn lại hỏi mình : Có kiếp sau hay không?
Mình mới hỏi lại : Bạn cần kiếp sau để làm gì?
Để thấy người sống thiện được đền đáp, người tội lỗi bị dầu sôi, người tu đạo được giải thoát.
Nhưng bạn ơi, đâu cần tới kiếp sau.
Nhân quả nhãn tiền.
Chỉ do bạn không thấy.
Bạn có bao giờ nhìn sâu vào cuộc sống.
Người có lòng Từ, khuôn mặt sẽ dịu nhẹ bao dung, vòng tay sẽ ân cần rộng mở.
Kẻ thủ ác, trong tim chứa đầy lửa dữ. Tự đốt mình, đâu cần địa ngục xa xôi. Đôi mắt láo liên, hằn những đường gân máu. Luôn cau mày, luôn nhức nhối thân tâm.


Ai xức nước hoa, người sẽ thoang thoảng hương thơm.
Trái tim ai đẹp sẽ lung linh như vầng trăng ấy.
Và bạn ơi, phút giây này hạnh phúc.
Được mỉm cười, được chiêm ngắm đổi thay.
Tìm cầu chi nữa quá khứ vị lai.
Chẳng nơi nào đẹp như bây giờ hiện tại.
Cành sen trắng đang rưng rưng trong nắng.
Bụt mỉm cười lấp lánh đoá Vô Ưu.

" Đừng bao giờ giữ lại một cái gì mà chờ cơ hội đặc biệt cả. Mỗi ngày sống đã là một cơ hội đặc biệt rồi!"

Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này, và nó đã thay đổi cuộc đời tôi.

Hiện nay tôi đọc sách nhiều hơn trước và bớt dọn dẹp nhà cửa.
Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh chứ không buồn để ý đến cỏ dại
mọc trong vườn.
Tôi dành nhiều thì giờ cho gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc.
Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm mình cần phải nếm.
Từ ngày ấy, tôi không còn cất giữ một cái gì nữa.
Tôi đem bộ ly pha lê ra sử dụng mỗi ngày; tôi mặc áo mới để đi siêu thị, nếu mình bỗng thấy thích.
Tôi không cần dành nước hoa hảo hạng cho những ngày đại lễ, tôi xức nước hoa khi nào mình thấy thích.

Những cụm từ như “một ngày gần đây” và “hôm nào” đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi
Điều gì đáng bỏ công, thì tôi muốn xem, muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ.

Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi hẳn sẽ làm gì nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn sống nữa. (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường)
Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong gia đình, mời bạn bè thân thích đến.
Có thể cô sẽ điện cho vài người bạn cũ và làm hòa hay xin lỗi về một chuyện bất hòa trước đây.
Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm khiến cho tôi áy náy, nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn.
Tôi sẽ rất áy náy vì không đi thăm một vài người bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi.
Áy náy vì không nói thường hơn với những người thân của mình rằng mình yêu thương họ.
Áy náy vì chưa viết những lá thư mà mình dự định ‘hôm nào’ sẽ viết.



Giờ đây, tôi không chần chờ gì nữa, tôi không hẹn lại và không cất giữ điều gì có thể đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi.
Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều đặc biệt cả.

Nếu bạn nhận được thư này, ấy là vì có một ai muốn điều hay cho bạn, và vì bạn cũng có quanh mình những người bạn quý yêu.
Nếu bạn quá bận đến độ không thể dành ra vài phút gửi đến cho ai khác và tự nhủ: “ mai mốt tôi sẽ gửi” thì mai mốt đó có thể là một ngày thật xa hoặc là bạn không bao giờ gửi được.  

(Email chị Mary Phạm)

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

Dalat - Chân dung kỷ niệm

Dalat, con đường xưa em đi... 
Ngày ấy, tôi và bạn cùng ở tuổi 13. Hai đứa gặp nhau ở khung trời mộng mơ : cao nguyên Dalat. Bạn vào trường nội trú trước tôi một năm, tôi vào sau nhưng học trên bạn một lớp. Tôi dễ thương, mũm mĩm (theo lời nhiều người nhận xét), còn bạn thì đẹp, dáng cao cao, nét đẹp lai lai Ấn Độ với hàng mi cong vút. Hai đứa mình hổng thân vì không cùng lớp.

Lúc đó tôi chơi thân với Thông. Thông đẹp nhất lớp với làn da trắng, hai má lúc nào cũng ửng hồng, mặt trái xoan, môi cười chúm chím. Các chị lớp trên thấy tôi và Thông cặp kè thì hay nói : trong lớp có hai
 đứa đẹp thì chơi với nhau. Có chị còn ưu ái nhận tôi và Thông làm em kết nghĩa. Nhưng tôi và Thông phá phách, lỗi kỷ luật một cây, chắc không ai bằng, các soeur chịu hết xiết nên cho tôi và Thông về gia đình. Tôi vào Mân Côi Saigon, Thông qua Domaine de Marie Dalat, bạn còn nội trú ở Thiên Hương. Vậy nhưng khoảng cách địa lý chẳng ngăn cách được chúng mình. Thư đi tin lại, bạn gởi thư cho tôi nhưng bôi nến lên tem rồi chỉ tôi cách cạo để gởi thư lại cho đỡ tốn tiền. Hic ! con tem có mấy đồng bạc mà tuổi học trò nghịch ngợm vẫn nghĩ ra để mà tiết kiệm. Ngày ấy làm gì có internet mà bấm nút gởi đi vèo vèo, chỉ vài giây là đọc được như bây giờ.


Rồi đến ngày 30/4/1975, tất cả đảo lộn một góc 180 độ, chúng mình đứa nào cũng phải nghỉ học. Mỗi đứa một cuộc sống, khổ thiệt, phải lao vào dòng đời, cố mà kiếm tiền trang trải phụ với mẹ cha. Thông đi vượt biên, may mắn đến bên kia bờ Thái Bình Dương, trên đường không gặp hải tặc. Cám ơn Chúa, Thông đẹp thế kia mà gặp hải tặc là chết chắc. Rồi chúng mình lập gia đình, những đứa con thay phiên nhau ra đời, lại bươn chải, bon chen với những cái tàu há miệng. Tiền ăn, tiền học, đủ thứ tiến cuốn chúng mình băng băng theo chiều gió. Nửa vòng trái đất Thông vẫn gởi thư cho tôi, những lá thư đẫm nước mắt, những món quà bé nhỏ lọt thỏm giữa những thùng hàng to kềnh nhưng đầy yêu thương trong đó, đối với tôi thế là hạnh phúc !

Lâu lắm rồi, cũng khoảng chừng hơn hai mươi năm không còn tin của Thông nữa. Bạn tôi có còn đẹp như xưa ? Đau ốm hay khỏe mạnh ? Hay đã... ? Cuộc sống vốn dĩ nhiều lắm những bất ngờ. Chỉ biết một điều tôi vẫn mong gặp lại cô bạn dễ thương của tôi ngày xưa nơi cao nguyên Dalat, dù chỉ một lần...


***********

Những người bạn của một thời học trò Dalat giờ chỉ còn tôi và bạn.
Hai đứa mình từ khi lần đầu bất ngờ gặp lại nhau mới thấy trái đất tuy rộng nhưng lại nhỏ bé, vòng trái đất thật tròn. Những lá thư lại tiếp tục bay đi trên khoảng đường dài hơn hai trăm km, bạn chia sẻ với tôi những buồn vui cuộc sống, những hoài niệm về khung trời ngày xưa, giấy vàng ố theo năm tháng nhưng tôi vẫn còn giữ đây. Tấm hình của tôi, bạn giữ. Tấm hình của bạn, tôi vẫn còn trong lưu bút ngày xanh để mấy chục năm sau chúng mình trao đổi. Cám ơn bạn giữ hộ tôi chút nét đẹp ngây thơ của những ngày mình còn là học trò, hồn nhiên nghịch phá, nhất quỉ, nhì ma... để có lần gặp má tôi, bạn méc :
- Bác biết không, Dalat chín, mười giờ tối trời lạnh cắt da mà nó còn lẻn ra ngoài mua thức ăn.
Nghe để hiểu ký ức về tôi trong bạn chẳng nhạt đi tí nào. 
Những đứa con của bạn, đứa nào cũng đẹp. Con gái cao 1,7m, con trai thì 1,8m. Chiều cao lý tưởng đó nhiều người mơ ước đấy bạn, trong đó có tôi. Chúng nó thừa hưởng gien đẹp của bạn, chiều cao của cha. Đứa còn học, đứa đi làm đều về Saigon, căn nhà bạn trở nên trống vắng hơn, bạn tôi cả ngày mệt nhoài với đám học trò mẫu giáo, nhưng đó là niềm vui và cuộc sống của bạn.

Mấy năm nay bạn có thêm một niềm vui từ Tí, đứa con rể tương lai. Bạn kể Tí ghé nhà bạn thường xuyên lắm, mặc dù Thy là người yêu của nó vẫn đang đi học ở Saigon. Đến riết thành thân, Tí trở nên một thành viên trong gia đình, tình cảm hệt như một đứa con, Tí tế nhị trong từng lời nói và cách cư xử, ngày nào không thấy Tí, bạn tôi lại thấy thiếu thiếu một cái gì đó...

Vậy mà Tí đi thật bất ngờ, không một lời chào tạm biệt, không hẹn ngày trở lại...
Thy đã trở lại Saigon tiếp tục việc học còn dang dở. Ngày con đi, bạn tôi mang hai nỗi buồn. Nỗi buồn của người ở lại thật da diết, tôi hiểu nỗi buồn của bạn, nhưng tôi chẳng biết phải làm gì ? Buổi tối chẳng có Tí đi ra đi vào, chẳng còn bóng dáng thân quen, chẳng còn lời đùa giỡn cho căn nhà bớt hiu quạnh.

Thương lắm bạn tôi ơi ! Chia sẻ với bạn đôi dòng tâm tư, để biết rằng bên cạnh bạn, vẫn còn tôi, Len nhé !

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

Mùa mưa và nước mắt

Tôi chưa biết mặt cháu, chỉ mới nghe tên một lần cách đây vừa hơn nửa tháng. Hôm ấy chồng tôi đi Bảo Lộc thăm các bạn, cháu là người dẫn đường trong đêm tối, đường quê không ánh điện. Anh về lại Saigon, anh kể cho tôi nghe về cháu. Anh nói cháu là bạn của Thy, anh khen Thy đẹp, anh so sánh cháu với Thy, anh nói Thy có phần trội hơn. Tôi chỉ cười cười bảo anh nhiều chuyện, nhưng thoảng trong đầu một ý nghĩ : chắc chắn là cháu phải có cái gì đó hơn nhiều chàng trai để cả gia đình Thy chọn cháu chứ ! Nếu nhớ, tôi sẽ hỏi bạn tôi về điều này trong lần gặp tới, chắc hẳn câu trả lời sẽ thú vị đây !
Nhưng tôi đâu kịp hỏi.


*********

Buổi tối thứ bảy 17/9/2016, bạn gọi điện cho tôi, khóc như mưa :
- Nga ơi ! thằng Tí bị tông xe chết rồi Nga ơi ! Đọc cho nó một kinh vực sâu đi Nga ơi !
- Tí nào Len ? Len nói Nga nghe không rõ.
- Thằng Tí hôm nọ dẫn đường cho anh Linh đến nhà chị Dâng đó Nga, nó chết rồi ! Nó dễ thương lắm Nga ơi !
Và bạn tiếp tục khóc.
Ơi Chúa ơi ! Tôi chỉ kịp nói với chồng tôi tin ấy rồi đầu óc thật sự trống rỗng. Mau đến vậy sao ? Nghe bạn khóc, nghe bạn nói,  tôi hiểu tình cảm gia đình Len dành cho Tí.

Len nhắn tin cho tôi, những tin nhắn ngập ngừng, đứt quãng nhưng tràn đầy những niềm thương.

- Cáo phó viết tên cháu là Phêrô Vũ Thanh Tân, nhưng mọi người gọi cháu bằng cái tên thân thương : TÍ, Tí 25 tuổi, Tí trẻ hơn so với tuổi.  Bố mẹ Tí là nông dân nhưng không có ruộng, cuộc sống vất vả, đông em, Tí không vào đại học mà vào đời với nghề cắt, uốn tóc nam nữ. Là con trai nhưng Tí da trắng, môi hồng, lại khéo tay. Các bé thơ và các cụ già đến tiệm của Tí đều được miễn phí.

- Tí thương mẹ vất vả nên hàng ngày Tí dùng thời gian vun vén mảnh vườn rau quanh năm xanh tươi đủ loại theo mùa. Cây dừa cho quả bên hiên nhà. Có thêm bầy gà ríu rít sau vườn. Tí còn tham gia đội dân phòng, hội Chữ thập đỏ.


- Vào mùa thu hoạch cà phê, tiệm vắng khách. Tí đóng cửa đi hái cà phê thuê. Bàn tay trắng trẻo mượt mà tưởng chỉ để cầm lược với kéo, thế mà trên rẫy cà phê nó lại linh hoạt không thua gì bác nông dân. Thỉnh thoảng lại véo von những câu hát vui tươi cho mọi người cùng cười quên mệt nhọc.


- Sẵn bản tính cần cù, trung thực, Tí luôn làm tốt nhiệm vụ. Nụ cười và lời nói dịu dàng, lễ phép luôn ở trên môi. Cái răng khểnh làm miệng Tí như luôn mĩm cười. 25 tuổi Tí vẫn độc thân vui tính. 5 năm vun đắp một tình yêu là Thy (con út của Len, bạn tôi), mong muốn cho người yêu được học hành đến nơi đến chốn. 5 năm qua đi đến ngày Thy chuẩn bị ra trường, chỉ còn hơn một tháng nữa thôi, sao Tí vội vàng ra đi không trở lại ?

- Ngày trung thu Tí nói với Thy : Em ơi, nếu mai đây em không lấy anh cũng không sao, nhớ tìm người tốt, đừng vội vàng mà khổ cả đời em nhé !

Đi xem hội múa lân, Tí lại vui vẻ nói đùa : Năm nay anh không tổ chức sinh nhật nữa em à !
Thy hỏi : Sao anh nói vớ vẩn gì vậy ? - Ừ thì anh nói chơi vậy thôi.
Ôi ! Những câu nói như định mệnh được báo trước !

20giờ thứ bảy, như một linh cảm vô hình, Thy gọi điện thoại cho Tí, không có tiếng trả lời của Tí mà là người lạ bắt máy nói Thy đến Đền Đức Mẹ ngay đi. Thy vội đến, chỉ kịp gọi : Anh ơi ! sao ra nông nỗi này ?
Nghe tiếng Thy, Tí mở mắt, mấp máy môi như muốn nói điều gì mà không nói được. Hoảng hốt, Thy nhìn đám đông lạc giọng nhờ gọi giúp taxi. Cúi xuống Tí đã nhắm mắt. Thy tưởng tí ngủ nhưng khi xe đần gần bệnh viện, môi Tí dần tái đi, Tí vào phòng cấp cứu rồi, còn lại mình Thy chỉ biết khóc.

Thời gian nặng nề, từng giây, từng giây chờ đợi... 

Bác sĩ đi ra và khăn trắng trên khuôn mặt Tí.
Trời đêm đổ sập trên Thy, một mình Thy gào khóc, tiếng khóc lẫn trong tiếng gọi người yêu tha thiết đến xé lòng.
Hai xe honda tông nhau, hai người đều ra đi. Lỗi tại ai giờ này đâu còn nghĩa lý gì nữa ? Đau đớn và mất mát, trống vắng đến vô cùng...

Tí đi rồi, hàng xóm không còn một chàng trai hiền lành, tốt bụng, cắt tóc không lấy tiền của người già và em bé..

Tí đi rồi, cha mẹ mất một đứa con ngoan ngoãn, thảo hiếu, các em mất đi một người anh thương yêu, đầy trách nhiệm.
Tí đi rồi, sẽ chẳng còn lui tới gia đình bạn tôi trong từng dịp kỷ niệm, từng dịp lễ, trong những ngày sum họp đón anh chị em ở Saigon về.
Tí đi rồi, Thy ở lại với niềm thổn thức và nhớ thương biết bao giờ nguôi ?

Cô gởi cho con dòng tin nhắn trách yêu cuối cùng của mẹ Thy đây :

- Tí đi rồi, chỉ còn lại con chó xù Tí đem tặng Thy hôm tết.
- Tí ơi ! Tí ơi ! Tí đi thật nhanh, thật nhẫn tâm, để lại bao nhiêu thương đau... Biết không Tí ? Mưa rơi và nước mắt cứ rơi.

Cô nói với con vài lời Tí nhé ! 

Một thanh niên như con và những công việc con làm, tuy nhỏ nhưng nếu không có lòng thảo hiếu và nhân ái, không bao giờ làm được.
Những câu nói dành cho Thy, nếu không có một trái tim hết lòng vì người mình yêu, sẽ không bao giờ nói được.
Và cô đã hiểu vì sao gia đình bạn cô đã chọn con, vì sao một cô gái xinh đẹp như Thy bốn năm trời học hành ở Saigon chắc không ít chàng trai vây quanh, cuối cùng chỉ chung thủy với thằng Tí miền cao nguyên Bảo Lộc. Tí dễ thương quá con ơi !
Khuya nay, tự nhiên 3giờ cô tỉnh giấc, nhớ đến con. Chỉ còn một vài giờ nữa thôi, con bỏ lại sau lưng những người mình thương mến, bỏ lại ngôi nhà đã từng sống bao nhiêu năm trời, bỏ lại tất cả suy tư, lắng lo, cực nhọc, buồn vui cuộc đời để rồi không bao giờ về nữa, cô chạnh lòng. Không quen biết mà sao nước mắt cứ rơi ? Cô thương một người dưng quá nhiều hiếu nghĩa. Một chàng trai như con, chắc tìm không dễ...

Saigon tháng 9 thật nhiều mưa, hôm nay cũng thế !

Bảo Lộc đang mưa, Saigon cũng thế. 
Bảo Lộc nhiều nước mắt, Saigonđâu khác gì .
Một đời con sống thật tốt lành, xin Chúa đón con về bình yên, hoan lạc cõi trời. 
Xin đừng quên những người con đã từng thương mến và những người đã từng thương mến con bằng tất cả trái tim mình. 
Hôm nay tất cả tiễn con trong nuối tiếc, dấu yêu thật nhiều. Ra đi sao sớm vậy con ?
Thằng Tí dễ thương của gia đình mẹ Len ơi ! Từ xa, cô vẫy tay chào, tiễn bước con đi, Tí nhé ! Cô tin mọi người sẽ luôn nhớ con trong một góc nhỏ trái tim mình và trong lời kinh nguyện mỗi ngày.
Con rất xứng đáng được như vậy, Tí à !


(Thương tặng gia đình bạn tôi và gia đình thằng Tí)

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2016

Trị ung thư bằng CHANH

 CHANH CÓ KHẢ NĂNG TIÊU DIỆT CÁC TẾ BÀO UNG THƯ MẠNH GẤP 10.000 LẦN THUỐC HOÁ TRỊ

Chanh có tác dụng tiêu diệt tế bào ung thư mạnh mẽ gấp 10.000 lần các loại thuốc hóa trị, bạn đã biết chưa?

Để hưởng hết lợi ích mà chanh mang lại, mình đã tận dụng cả vỏ chanh và chẳng bỏ phí gì cả. Chanh xanh hay chanh vàng đều tốt, quan trọng là đừng có thuốc trừ sâu nhé.

Trong vòng 15 năm trở lại đây, nhiều nghiên cứu cho thấy các hợp chất limonoid tìm thấy trong chanh cũng như trái cây họ cam quýt có thể làm chậm tốc độ phát triển của các tế bào bướu thụ thể estrogen dương tính và âm tính.
Phát hiện này khẳng định tầm quan trọng của trái cây họ cam quýt cũng như chứng minh các nghiên cứu cũ là đúng (tức việc tiêu thụ rau củ quả có thể làm giảm nguy cơ ung thư).
 
Bỏ vỏ chanh là lãng phí cuộc đời.

Bằng cách nào?

Rất đơn giản. Hãy lấy một quả chanh hữu cơ, rửa sạch và bảo quản trong tủ đông. Khi chanh đã đông lại, bạn lấy ra và có thể thái lát cả miếng chanh hoặc bào vỏ làm gia vị cho món ăn. Rắc chanh cả vỏ lên kem, salad, súp, mì, ngũ cốc, sốt hay bất kì thực phẩm nào khác, hương vị của thức ăn có thêm chanh sẽ vô cùng đặc biệt và khác lạ.
Vỏ chanh chứa hàm lượng vitamin gấp 5-10 lần nướt cốt, và đây lại là thứ ta hay vứt đi. Vỏ chanh rất tốt trong việc loại bỏ độc tố khỏi cơ thể. Thật vậy, chanh còn mạnh gấp 10.000 lần các loại thuốc hóa trị và vì thế, hữu hiệu hơn nhiều trong việc tiêu diệt tế bào ung thư.

Hơn nữa, chanh có mùi vị dễ chịu và không gây ra những tác dụng phụ kinh khủng như hóa trị. Chanh được chứng minh là tiêu diệt nhiều loại ung thư, bao gồm bướu và u nang. Bên cạnh đó, nó còn chứa khả năng chống viêm nhiễm vi khuẩn, nấm và các kí sinh trùng. Chanh giúp điều hòa huyết áp, giãm đau, chống rối loạn thần kinh và căng thẳng.
 

Chanh có tác dụng trị ung thư gấp 10.000 lần hóa trị.
Lợi ích của chanh là do chính các nhà sản xuất dược phẩm hàng đầu trên thế giới tìm ra. Từ năm 1970 đến nay, đã có hơn 20 kết quả nghiên cứu khẳng định chanh có thể kết liễu 12 loại tế bào ung thư ác tính, trong đó có ung thư vú, ruột kết, phổi, tuyến tụy, tuyến tiền liệt.

Các thành phần của cây chanh mạnh mẽ gấp 10.000 lần Adriamycin, một loại thuốc hóa trị dùng để ngăn chặn sự phát triển của tế bào ung thư. Thông tin này từng được công bố bởi Viện Khoa học Sức khỏe Baltimore’s Health Sciences (Mỹ). Tuy nhiên, những người thao túng ngành dược lại che dấu thông tin này cùng hàng loạt kết quả nghiên cứu khác nhằm tạo ra ngành công nghiệp trị bệnh ung thư với lợi nhuận khổng lồ.

Cuốn sách The Big Cancer Lie do nhà xuất bản Lulu phát hành năm 2014 đã vạch trần thủ đoạn của các cơ quan dược phẩm Mỹ nhằm che dấu các cách chữa bệnh ung thư cực rẻ tiền mà hiệu quả. Thực tế, nguyên nhân gây ung thư đã được nhà khoa học đoạt giải Nobel Otto Heinrich Warburg phát hiện vào năm 1923. Từ đó đến nay, đã có hơn 300 phương thuốc chữa trị ung thư từ hàng trăm nghìn người trên thế giới với hiệu quả lên tới 95%, nhưng tất cả đều không được thừa nhận.

Tiến sĩ Hardin B. Jones thuộc Viện Y khoa Academy of Medical Science

(New York, Mỹ) cho biết các bệnh nhân không xạ trị, hóa trị có tuổi thọ dài gấp 4 lần bệnh nhân tham gia chữa trị.

Chỉ có 2 phương pháp phổ biến hiện nay là xạ trị và hóa trị. Nhưng 3 trong 4 bác sĩ được hỏi trả lời rằng nếu mắc bệnh, họ sẽ không đời nào sử dụng hóa trị vì biết rõ là hiệu quả của nó rất hạn chế, nhưng lại làm suy giảm trầm trọng hệ miễn dịch của con người.

Hãy nên nhớ điều mà ông Otto Heinrich Warburg đã công bố: Ung thư hình thành do thói quen ăn uống và có thể bị tiêu diệt triệt để nếu thay đổi thói quen ăn uống.

Ngoài ra, ban cũng có thể áp dụng phương cách chữa ung thư của bác sĩ Mark Sircus:

Uống nước Sodium Bicarbonate (Baking Soda) với chanh, hay một ly nước chanh pha với một muỗng cà phê Sodium Bicarbonate. Vì cả hai khiến cho độ kiềm của bạn tăng nhanh và mạnh, diệt acide trong người và trong các tế bào ung thư. Đây cũng là một cách chữa đau nhức hữu hiệu vì độ acide quá cao trong cở thể của bạn.


(Đức Ông Hoàng Minh Thắng)

Đêm cuối cho lần vĩnh biệt

Miệng cười ngày xưa - giờ chỉ còn kỷ niệm
1. Em ơi ! Đêm nay đêm cuối cùng gần nhau, lệ rưng rưng khóc phút chia lìa, bên Việt Nam người ra đi được nằm trong nhà mấy ngày cuối để gia đình, họ hàng, bạn bè thăm viếng, thật ấm áp đến lúc chia tay tiễn biệt. Giờ này bên gia đình, con cái vây quanh, sáng mai đã nằm nơi mộ phần hay hỏa táng, chỉ còn lại nắm tro trong chiếc hũ nhỏ.
Người nằm xuôi tay có nghe gì không ? tiếng khóc xen lẫn tiếng kinh cầu gõ mõ tụng kinh tiễn em lên đường, nhìn lại ngôi nhà một lần, căn gác lửng chỗ em nằm, cái bếp em đứng nấu ăn bao năm sáng chiều và biết bao người thân yêu dấu, nhìn kỹ một lần để nhớ khu xóm quen thuộc, nhớ mâm cơm em nấu, và lời trăn trối em chưa kịp nói, chưa kịp dặn dò chồng con, bất ngờ thật là chưa muốn nói lời chia tay, chẳng muốn ra đi. I don't want to say goodbye.
Dòng đời xa xôi cách trở, phút chia ly khóc mộng ban đầu, tiếc thương cũng đã rồi, xin đưa em đến cuối cuộc đời. Chúc em thượng lộ bình an em nhé.

2. Ngồi nơi đây một mình tôi nhỏ lệ khóc cho em, khóc cho đôi đường cách biệt, thấm đôi dòng nước mắt, tiếc thương tại sao em quay bước, gác bỏ chuyện vui xôn xao ở cõi trần.
Đã 5 giờ sáng rồi, còn một tiếng đồng hồ nữa, dù em không muốn vội cũng phải chia tay, mặt trời lên bình minh sẽ mang em đi về cõi vô thường, như con lốc xoáy, như giấc chiêm bao, trên bàn thờ man mác khói hương bay dịu dàng, mùi hương chắc quyện theo em về nhà mới, nhớ nhìn đường cho kỹ kẻo lại bật té ra sau lần nữa sẽ không xinh đẹp. Chiếc đầm em thích, em khen, chị đã tặng em mặc được mấy lần ?

Gió mưa vô tình rơi tầm tã những ngày qua, sáng nay chỉ mong trời quang mây tạnh, cho đoàn xe lăn bánh được bình an, người đưa tiễn đỡ phải ngậm ngùi hắt hiu vì mưa gió.

Ngày giờ đã kề cận, mấy mươi phút nữa em đi, xe lăn bánh. Tôi ngả mũ chào, bịn rịn chi thêm sầu thêm nhớ. Ngoài sân một chiếc lá vàng rơi, tôi ra nhặt cất vào làm kỷ niệm, hờ hững cũng xong một khiếp người.

3. Chỉ vài bước chân nữa là về tới đích Win !! Hò reo chiến thắng lãnh cúp vàng, với em là nước mắt chia phôi, là sinh ly tử biệt.
Những bước chân em, bước chân cuối cùng về đến đích, trút bỏ mọi sầu đau, lo buồn trong cuộc sống, chẳng mang theo gì dù cái cell phone gần gũi nhất cũng để lại, em rẽ vào lối khác, đến trạm xe đã ngừng, em phải đi thôi, chia tay nhau từ đây, con em khóc, người thân thương tiếc.
Người tính sao bằng trời tính, chuyện gì cũng đã được an bài và định đoạt, chỉ biết một điều : sống sao cho trọn vẹn từng ngày, mỗi ngày là một hồng ân.

Bước chân sau cùng nào ai biết, rất bất ngờ, bản thân em cũng không hay biết mà níu kéo, phút chia tay không lời trăn trối, tất cả đã là quá khứ sau một giây.
Sáng 9 giờ em ra khỏi nhà coi như vĩnh biệt, chưa đầy một tiếng sau đã mất, trời buồn nên mưa như trút nước, trôi đi hết chuyện hôm qua, thiết tha mong cho người hãy yêu người, trân quý phút giây bên nhau khi chưa là muộn...
(Chị PK)

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

Mong manh phận bạc

Đô ngồi, chắp hai tay trước ngực.
Tin nhắn của chị đến từ sáng sớm :
"Em có nhớ Đô không ? Có lần đi Vũng Tàu với mình đó, sáng hôm qua Đô vừa ra đi, đời người thật mong manh..."

Tôi gặp Đô hôm tết 2016 vừa rồi.
Đô nhỏ hơn tôi vài tuổi. Cô ấy đẹp, nét đằm thắm trong từng lời ăn tiếng nói, tính cách dễ thân thiện khiến tôi có cảm tình ngay. Lần gặp đó là lần duy nhất, là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng...
Nghe chuyện vợ chồng em, tôi thông cảm, thương em nhiều hơn.
Cuộc đời của em buồn nhiều. Vợ chồng ly thân cả chục năm dù sống chung mái nhà, chồng cặp bồ công khai.  Mẹ mất, chồng dẫn bồ đến ngồi cạnh, đám cưới con có sui gia cũng không kiêng nể vợ con, chồng đòi ly dị Đô cách đây hai năm, đuổi vợ ra khỏi nhà để dẫn bồ về, nhưng khi biết phải bán nhà chia thì lại thôi. Mẹ mất tết năm ngoái đúng một năm rưỡi, giờ tới Đô ra đi. Em bị hở van tim, đi đám hỏi cháu, chóng mặt, té bật ngửa ra sau và đột quị, tim ngừng đâp ngay. Mang vào bệnh viện không tỉnh lại, em ra đi nhanh, không bị liệt nằm một chỗ là may.
Chị về lần nào cũng ra sức hàn gắn cho Đô mà không thành công. Đô không được lòng bên chồng nên cũng đáng thương. Có 3 đứa con trai, hai đứa lớn cũng dở dang chuyện gia đình về nhà ở chung với vợ chồng Đô, mà bố thì ăn chơi lăng nhăng không trách nhiệm với vợ con.
Tình đời bạc bẽo và Đô cũng thiệt thòi. 
Giờ không còn va chạm,  trả xong nợ nần một kiếp người, em thanh thản ra đi.

Tin em ra đi thật bất ngờ. Em đã nhẹ nhàng quay gót, bỏ lại sau lưng những nước mắt sầu thương, buồn than, giận hờn, oán trách. Tôi mong những gánh nặng em mang trong tâm suốt bao nhiêu năm dài bậy giờ sẽ trở nên đôi cánh đưa em về tiên cảnh, nơi ấy chỉ có niềm vui và những nụ cười. 
Cả ngày hôm nay mưa tối trời tối đất. Mưa như nức nở, khóc dùm em phận bạc, mong manh. Tạm biệt em. Thương gởi đến em nén hương lòng tiễn biệt...
Một người bạn vừa quen.